Phông chữ
Nhỏ
Trung bình
Lớn
Tắt đèn
Chương trước Danh sách Chương tiếp

Neville mở cửa và thấy Harry đang đứng ở ngưỡng cửa với vẻ mặt hiểu rõ,ngẩng đầu lên để cho cậu vào phòng.

Harry ngượng ngùng. "Cậu biết tớ sẽ đến?"

“Tớ biết hôm nay Albus đã đánh nhau với cậu nhỏ Malfoy.” Neville vỗ vai cậu một cách thông cảm, “Nó vẫn còn trong lớp Độc dược.”

Tốt lắm, không cần giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, Harry uể oải ngồi ở trên sô pha than thở: "Cậu nói xem chuyện này có gì liên quan tới tớ chứ!"

Neville nhớ lại cảnh người đàn ông này kết hôn, không biết cái nào gây sốc hơn, là Harry Potter che giấu sự thật rằng cậu ta là một Alpha trong nhiều năm hay Snape hóa ra là một Omega, hoặc hai người họ ở cùng nhau. Vô tình điều đó làm phiền đến vị giáo sư độc dược rất được quần chúng chú ý, cho nên sau khi người đàn ông này bị đuổi ra khỏi hôn lễ, cậu bị Hiệu trưởng McGonagall tống vào phòng ngủ ngay lập tức, cậu đến phòng và nói điều tương tự. Đương nhiên, Harry năm đó so hiện tại chật vật rất nhiều, bởi vì bọn họ không còn là học sinh Hogwarts, Snape cũng không cần dùng lời nói để bù đắp tiếc nuối không làm được, nếu đọc theo nghĩa tích cực, Harry chưa bao giờ cãi nhau với bạn lữ của mình.

Trong nháy mắt, đã lâu như vậy? Neville cảm thán rót cho cậu một ly rượu, “Có con chim nhỏ nói cho tớ, Albus đã nói rõ trong lời thú nhận của mình rằng cậu ủng hộ hành vi của nó.”


Bàn tay cầm lấy ly rượu của Harry cứng đờ ở giữa, mở to mắt nhìn anh, "Rose nói vậy sao?!"

Trong mắt Neville đầy đồng cảm.

“Tớ không có! Tớ chỉ là nói có lẽ khả năng đại khái là nó khi học tiết độc dược khóa luôn không thể được khen ngợi không phải bởi vì nó là Gryffindor, mà là bởi vì Slytherin có……”

“Cậu nhỏ Malfoy.”

“……”

“Cậu khiến Albus cảm thấy Malfoy đoạt đi bố của nó.”

"Tớ cũng không thể nói là "Con yêu, con đã làm bố thất vọng vì đã chọn Gryffindor," phải không?" Harry uống một hớp rượu, "Mặc dù tớ đã gợi ý rằng bố nó thích một học sinh tên là Malfoy. Nó luôn như vậy một truyền thống, nhưng tớ không khuyến khích nó đi đánh nhau! "

Neville sẽ không nói những điều như "Vậy thì cậu cũng đâu có tác động tích cực nào đến chuyện này", anh luôn hào phóng, sẽ không đổ thêm dầu vào lửa, anh chỉ có thể cố gắng hết sức để giúp đỡ, "Tớ có cần lấy chăn cho cậu không?"

Lòng đầy căm phẫn của Harry nháy mắt biến mất, cậu uể oải xoa xoa trán, “Không cần, tớ sẽ trở về khi anh ấy đã ngủ.”

"Được rồi, đừng quá chán nản. Thật may là hai đứa trẻ không bị thương. Rose nói rằng chúng đã tránh được hết vạc trong cuộc chiến một cách thần kỳ." Neville lộ ra vẻ mặt mong mỏi, làm sao hay vậy? Tại sao anh không có may mắn như vậy trong Độc dược.

Harry bất lực liếc nhìn anh, "Đó không phải là một phép màu, mọi người trong gia đình chúng tôi biết rằng vô luận làm cái gì đều phải tránh đi nồi nấu quặng, lúc Albus mới vừa học được bò liền vòng quanh thứ đồ kia đi rồi.”

Neville bất giác rùng mình khi nhớ lại vẻ mặt của vị giáo sư độc dược, anh đứng dậy, rót cho mình một ly rượu. Anh vẫn không hiểu sự lựa chọn của người bạn cũ, nhưng anh sẽ không thắc mắc. Trí tưởng tượng không ngại suy đoán ác ý về chân tướng sự thật năm đó. Anh không ngần ngại bảo vệ cuộc hôn nhân của bạn mình, đồng thời bảo vệ danh tiếng người bạn đời của bạn mình. Đây là điều mà một người bạn nên làm, mặc dù anh không thể hiểu được điều đó và đã hoang mang cực kỳ.

Nhưng đây mới chỉ là lần thứ hai trong cuộc hôn nhân của Harry Potter kể từ lần đầu tiên cậu bị đuổi ra khỏi phòng sau hơn mười năm, điều này nói lên rất nhiều điều, đặc biệt là với tiền đề nửa kia của cậu là ai.

Nghĩ về việc giáo dục của Harry sẽ ảnh hưởng đến các cậu bé nhà Gryffindor như thế nào, anh cảm thấy thật sự không trách giáo sư độc dược lại xấu tính.

“Cậu đi xem qua Albus đi? Nó ổn chứ?”

Harry đưa chiếc ly rỗng cho Neville ý bảo thêm một ly nữa. "Nó khăng khăng cho rằng nếu bố nó quay lại muộn hơn một chút thì thấy ấy sẽ không phát hiện ra, và Malfoy ngạo mạn chế nhạo nó, thân là con của giáo sư độc dược, lại không có thiên phú, xứng đáng bị đánh."

"Không? Cha của cậu nhỏ Malfoy không phải đã bảo nó phải đối xử tốt với lũ trẻ của Giáo sư Snape sao?" Neville ngạc nhiên, anh nghĩ là đúng.

“Tôi nghĩ cậu nên nói rằng, cậu ta chỉ miễn cưỡng duy trì vẻ ngoài thân thiện khi bắt đầu nhập học, nhưng việc chế nhạo một Gryffindor trông giống hệt tôi và có họ Potter thật quá hấp dẫn với cậu ta..” Harry nhún vai, “Ngay cả Malfoy cũng không thể trách được nó vì điều đó."

Di truyền thật sự rất đáng sợ, Neville gật đầu đồng ý, thấy Harry lần thứ ba đưa mắt nhìn đồng hồ treo tường, anh không khỏi cười khúc khích, "Trở về đi, đã muộn rồi."

Harry xấu hổ đứng dậy, đặt ly rượu xuống bàn, "Chắc thầy ấy đang ngủ rồi, cảm ơn cậu đã dành thời gian và rượu cho tớ."

"Bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng."

Harry rón rén đi tới cửa phòng ngủ, thấy cánh cửa đã được bao phủ bởi vô số bùa chú phòng ngự, cậu chỉ có thể im lặng cởi từng cái một, mất hết cả một đêm, mới mở được cửa.

Nhẫn nại, thở dài, quay người đi vào phòng con gái, đắp chăn cho Lily đang ngủ, hôn lên trán cô bé, sau đó mang theo cửa phòng ngủ của cô trở lại ghế sô pha trong phòng khách, cởϊ áσ choàng và ném xuống sàn, gỡ mắt kính xuống tùy tay đặt ở bên cạnh bàn, sau đó ủy ủy khuất khuất ném người lên sô pha. Vẫn cảm thấy khó chịu cậu có làm gì đâu, sao lại bị phạt?

Cậu không cách xa người đó quá lâu kể từ lần duy nhất bị người chồng cáu kỉnh đuổi ra khỏi nhà khi mới cưới. Và từ buổi sáng lớp độc dược năm nhất, đến bữa trưa, cậu nhận ra có điều gì đó không ổn, nhưng lúc này Rolanda lại ở cạnh cậu luyên thuyên rằng Gryffindor cần một thủ môn mới, cậu không thể thoát ra. Cuộc trò chuyện đó kết thúc một cách tồi tệ, Rolanda nói: "Nếu thầy có thể tìm được một thủ môn tốt, thì Cúp Quidditch năm nay sẽ là của thầy. "

A, sắc mặt viện trưởng Slytherin lập tức khó coi.

Tất nhiên cậu không gặp vấn đề gì về việc giành Cúp Quidditch và Cúp Nhà với Slytherin, nhưng chắc chắn không phải vào thời điểm nguy hiểm như vậy.

Cậu đã không gặp lại chồng mình trong suốt một buổi chiều, sau đó lại được biết rằng "Có hai học trò năm nhất đã đánh nhau trong lớp độc dược!"" Là nhân vật chính của câu chuyện, sau bữa tối, cậu phải đến gặp đứa con trai đang giận dỗi, muốn tuyệt thực để chống đối của mình. Cuối cùng cậu thậm chí không dám quay trở lại phòng của mình, mà đến Neville để tránh bão.

Thực sự, việc đối mặt với một Snape đang tức giận như một người lớn đã khiến cậu vô cùng hoài niệm cái lọ chứa xác gián, nổ tung trên đầu mình.

Rõ ràng mọi chuyện tốt đẹp vào sáng, họ vẫn đang thảo luận xem Lily có nên dùng phép thuật để dọa người đàn ông mập mạp chế nhạo cô ở trường Muggle hay không - Snape hài lòng vì cô biết cách tự bảo vệ mình, nhưng Harry nghĩ tới việc làm một người trong một đêm biến thành đầu hói. Thật sự rất quá đáng!

Mặc cho Lily bĩu môi than thở: "Con không thể khống chế được!"

Nhưng bọn họ không bị cô bé lừa, đồng thanh trả lời: "Nhưng con vốn có ý tứ này."

Ôi Merlin, vấn đề rốt cuộc là ở đâu?

Thói quen thật đáng sợ, cậu thậm chí còn không nhớ nổi mình đã mất ngủ như thế nào khi không có mùi Omega mà cậu đánh dấu, rồi sự bất mãn lấp đầy lồng ngực, tại sao người đó lại có thể ngủ say? Hóa ra sau bao nhiêu năm, cậu vẫn cần hắn hơn rất nhiều so với bản thân cần?

Một loại chua ngoa bất đắc dĩ khiến cậu trằn trọc trở mình, cậu tự an ủi mình, con cái đã lớn như vậy mà vợ chồng không thể xa nhau dù chỉ trong một sớm một chiều sao? Nhưng không, cậu sẽ không xấu hổ khi thừa nhận rằng mình quả thực không thể tách riêng, nhưng người kia rõ ràng không cảm thấy như vậy.

Quay lại lần nữa, cậu nhận ra hình như mình đã bỏ qua thứ gì đó, khi ngẩng đầu nhìn lại thì thấy Snape đang đứng trước ghế sô pha với vẻ mặt đen thui.

“Anh, đừng, nói, một từ, nào hết.” Snape nhổ ra những lời đe dọa giữa hai hàm răng, sau đó nhấc chân bò lên ghế sô pha, giống một cái thảm lông bao trùm lên người cậu.

Harry ôm chặt Omega của mình, dụi dụi vào bộ đồ ngủ mỏng manh, vùi đầu vào giữa cổ hắn, hít lấy mùi quen thuộc.

Snape tức giận thở ra bằng mũi, khịt mũi, rồi thả lỏng cơ thể đang căng thẳng, mơ màng sắp ngủ.

Nhưng Alpha của hắn không đồng ý, Severus cảm nhận được sự mềm mại và ẩm ướt liếm qua tuyến dịch, cảnh giác mở mắt, phát hiện xung quanh mình có mùi pheromone của Alpha, Severus tức giận đứng lên, nhìn chằm chằm vào Potter, "Anh muốn làm cái gì?!"

"Suỵt.” Harry đặt ngón trỏ lên môi, liếc nhìn cửa phòng của Lily đầy ẩn ý,

ấn ngón tay vào sâu hơn bên dưới làn môi dưới mỏng, tìm kiếm đầu lưỡi của chồng mình.

Snape vừa muốn cắn chặt hàm răng, lại bị Potter dùng ngón tay cái đè lấy cằm, "Em đối xử với nó như thế nào, thì lát nữa anh sẽ làm như vậy với em, suy nghĩ kỹ lại đi."

Snape sững sờ, không biết nên làm cái gì, ngón tay tại trong miệng gõ nhẹ đầu lưỡi của hắn, đầu lưỡi theo bản năng quấn quít lấy, hắn tức giận nhìn Potter một cái, sau đó nhắm mắt lại không nhìn cậu, bắt đầu liếm lấp ngón tay Potter….

Harry dùng ngón tay quấn lấy cái lưỡi nóng ẩm, ướŧ áŧ, sau đó lại đâm vào, tiến đến đáy lưỡi, ấn thật sâu, lật dưới lưỡi, trêu chọc những vòng xoáy nơi gốc lưỡi, đến khi Snape ứa nước bọt. Khóe miệng dính đầy nước bọt đụng vào răng để phản đối

(Thanh: Kiến thức sinh học hơi tệ, nếu có sai, thì mn cmt để tui sửa.)

Đầu lưỡi dần dần linh hoạt lên, đem ngón tay liếm một hồi đẩy hồi lên phía trên, sau đó Snape nâng lên khóe mắt, lộ ra đôi mắt đã bịt kín một tầng sương mù, khiêu khích nhìn cậu, hít một hơi thật sâu, hô hấp Harry trở nên gấp gáp, một cái tay vỗ nhẹ lên mông hắn, vén vạt áo ngủ lên, mò tới hậu huyệt, nơi đó đã ướt đẫm.

“Còn đứng lên được không?” Ngón tay Harry thăm dò tiến vào hậu huyệt ngón tay bắt chước động tác như trong miệng Snape, khuấy đảo làm phần eo hữu lực của Omega mất sức.

Tiếng nghiến răng nghiến lợi cộng với cái nhìn vẫn đầy tính uy hiếp như xưa, đã cho cậu đáp án cho câu hỏi. Rút tay ra khỏi hậu huyệt, nâng hắn ngồi dậy, hai tay đặt lên mông cậu, hai chân Snape theo bản năng quấn lấy eo cậu. Harry lấy tay còn lại ra khỏi miệng Omega. Cố định sau lưng Snape, đứng lên, ôm hắn đi vào phòng ngủ. Sau đó, đóng cửa.

Bọn họ không phải là loại người có thể động dục một cách vô cớ ở mọi ngóc ngách trong phòng.

Harry ném hắn lên trên giường, vén áo ngủ lên, dùng hai tay nắm lấy đôi chân trần của Snape, kéo ra hai bên, cúi xuống, như đã hứa, ngậm lấy phân thân của hắn, dựa theo trí nhớ, bao bọc, lấy lòng nó. Lặp lại một cách hoàn mỹ những gì mà Snape đã làm với những ngón tay cũng mình.

Snape nắm lấy chỗ tóc đang chôn ở dưới đáy quần hắn, cúi đầu nhìn cậu, thấp giọng thở dốc, “Anh lại ném áo choàng đi khắp nơi?”

Harry sửng sốt, theo bản năng muốn ngẩng đầu phản bác, liền nhướng mày giận dữ trừng mắt nhìn hắn, lại đưa tay cắm vào hậu huyệt, tăng thêm lực đạo nhắc nhở hắn hiện tại đang làm gì, có thể đừng làm hắn mất hứng được không?!

“…… Ưm……Anh……” Lời nói của hắn bị hàm răng của Potter thị uy cọ vào phân thân ngăn cản, sau đó cậu lại mút mạnh một, hắn giãy giụa cao trào, bắn vào trong miệng Alpha.

Harry bò lên tới ngăn chặn hắn, “Anh không có ngốc, em chắc sẽ không để anh ngủ ngoài sô pha đúng không?”

Snape nỗ lực làm dịu nhịp tim đang đập điên cuồng của mình, dang rộng hai chân vô lực không thể gập vào nhau, dành khoảng trống ở giữa cho Potter như một cử chỉ chào đón, khi nghe thấy lời cậu nói, hắn trợn tròn mắt.

Harry nhếch mép cười, duỗi tay cởi cúc quần, không cởi hẳn ra mà chỉ rút cự vật ra. Chiếc khóa kéo lạnh lẽo, ép vào chân Snape. Harry nắm lấy cái chân và kéo nó lại gần hơn một chút, đẩy cự vật vào sâu trong hậu huyệt.

“A!” Snape bị đâm mạnh vào, bất ngờ kêu lên, nhưng ngay lập tức nghiến răng, nắm chặt tóc Potter, kéo cậu, khiến cậu nhìn mình, “Nếu…dám đánh thức…"


“Cũng đâu phải tùy anh, đúng không?” Harry xấu xa, đẩy nhanh tốc độ, khóa quần cọ xát lên làn da thường ngày được giấu chặt sau lớp vải dày của Snape, làm nó hằn lên vệt đỏ, cậu thâm nhập sâu vào Omega của mình, ngửi thấy trên cơ thể Omega trên phát ra mùi hương chính mình, hài lòng tăng thêm lực đạo.

Snape không thể tự chủ kêu lên, cũng không thể ném người đàn ông ra khỏi người hắn lúc này, quấn chặt hai chân mình quanh eo Potter, rướn người lên để hùa theo va chạm mạnh bạo, phân thân hắn đã bắn trước đó, lại cương cứng lên, hắn khó chịu muốn xoa dịu nó bằng đôi tay của mình, nhưng Potter đã nắm lấy tay hắn, đưa chúng lên trên đầu.

“Anh luôn có thể làm cho em đạt cực khoái từ phía sau, nhớ không?” Harry vươn lưỡi ra, liếm vành tai của Snape, “Nào, anh đã đặt một câu thần chú cách âm cho Lily, khi anh đến gặp con bé. Dự định nếu không thể ngủ được, sẽ làm nổ cửa phòng em."

“Ừm…anh còn muốn cho nổ tung cửa?!” Snape chuyển sự chú ý, nếu không hắn cho rằng mình sẽ phát điên mất.

"Ừ, cho nổ tung cửa luôn, vào để em khỏi tức giận."

Snape kinh ngạc nhìn cậu, sau bao nhiêu năm, người này vẫn có thể khiến hắn kinh ngạc như vậy.

Bí quyết để giữ cho hôn nhân luôn tươi mới mẻ, sao?

Theo một cách nào đó, Potter đã làm được.

Harry không cho hắn nhiều thời gian để thất thần. Cuộc tấn công dữ dội buộc Snape phải rêи ɾỉ, sau đó ngọ nguậy eo của mình với những cú thúc của Harry, làm cho phân thân cô đơn cọ xát vào cơ thể của Harry càng nhiều càng tốt, nhưng vẫn không thể thỏa được.

Cuối cùng, khi ý thức của Snape dần dần bị mờ đi, cơ thể đột ngột được giải phóng, phải mất một lúc sau hắn mới nhận ra rằng mình cuối cùng đã bắn ra, nhưng Potter vẫn đang hừng hực ý chí chiến đấu.

Hắn không thể phân biệt được là do không thể chịu đựng được hay tức giận, mà bất tỉnh. Khi tỉnh lại, Potter vẫn đang quấn lấy hắn trong mồ hồi, hắn có thể cảm thấy cơ thể mình đang được làm sạch một cách vội vàng. Bất mãn giật giật, phát hiện bắp đùi chỗ gặp nạn đau ngứa, thì càng tức giận.

Harry ngăn cản không cho hắn giãy dụa đứng dậy, cọ cọ tuyến thể hắn, “Muộn vậy rồi, để sáng mai dậy tắm.”

Nhìn quần áo ngổn ngang và khăn trải giường lộn xộn, Snape chế nhạo, "Anh có biết ngày mai mình sẽ gặp nhiều rắc rối như thế nào không?"

Harry thống khổ nghĩ một lát, đứng dậy mặc bộ đồ ngủ, nhặt quần áo vừa vứt khắp phòng, lục lọi đũa phép trong tay, mở cửa phòng để áo choàng từ trong phòng khách bay vào. Ném chúng vào giỏ đựng quần áo bẩn trong phòng tắm, đóng cửa lại, tẩy vết nước trên ga trải giường, cuối cùng trở vào chăn uể oải ôm lấy Omega của mình, lầm bầm than thở.

“Lúc trước có Albus, nhưng em cho tới bây giờ đều mặc kệ anh đem quần áo ném ở đâu.”

“Cha như thế nào con như thế đó, chúng ta cũng không thể để chuyện đó xảy ra đúng không?”

"Ý em là anh làm gương xấu cho con cái chúng ta?"

"Anh nghĩ thế nào? Cho đến hôm nay, anh vẫn còn ngây thơ khi để con trai mình tiếp tục những tranh chấp của thời học sinh. Có cần giải thích rõ hơn không?”

"Ai bảo em luôn luôn nghiêng về Malfoy? Em hỏi anh làm sao anh có thể trả lời được?"

"Ít nhất thì cậu nhỏ Malfoy cũng thừa hưởng tài năng độc dược của cha mình, nhưng Albus không may đã thừa hưởng tài năng của anh."

"Em muốn anh trả lời nó như vậy sao?"

Snape suy nghĩ một chút, "Có thể nói cho nó biết bởi vì nó là Gryffindor."

Harry đau đầu hôn lên khóe miệng chồng. "Nó là do em sinh ra."

"Nó là Gryffindor."

"Nó không chọn Slytherin chỉ vì em không thể đưa nó vào đội Quidditch trong năm đầu tiên của mình."

“Và anh có thể?!” Snape giơ một cánh tay lên.

Harry mất tự nhiên nhìn xuống sàn nhà, trần nhà, những chiếc gối, "Em biết đấy, bọn anh cần một thủ môn mới."

Trước khi cơn buồn ngủ của Snape trỗi dậy, Harry đã quay lưng về phía hắn, ôm hắn từ phía sau, hôn lên cổ hắn một cách lơ mơ, "Ngủ ngon."

Snape thở ra một hơi nhẹ nhõm, bị nhịp tim rõ ràng là tỉnh táo, cảnh giác của Alpha phía sau làm cho hắn bình tĩnh lại, và an tĩnh lại trong mùi quen thuộc, giống như ngọn đèn trên đầu tủ phòng ngủ, trong bóng tối ánh lửa bình ổn, nhịp tim đập, sau lưng dần dần ổn định, cuối cùng tên khốn trộm đồ ngủ kia cũng đã ngủ say.

"Chúc ngủ ngon."

End.
Chương trước Danh sách Chương tiếp
Báo lỗi chương Đánh giá Bình luận