Phông chữ
Nhỏ
Trung bình
Lớn
Tắt đèn
Chương trước Danh sách Chương tiếp

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Mẹ Bầu

Bình thường, cô bé còn có thể nói một hai câu, nhưng lần này liền lập tức cúi đầu đi rồi.

Tạ Uẩn Ninh mang theo đồ ăn xoay người lại. Lê Lạc trong nháy mắt, hình như là có chút bị hiểu lầm rồi thì phải? Đôi con ngươi đen nhánh nhìn ngó Tạ Uẩn Ninh. Lê Lạc lập tức lập công chuộc tội, nói: "Ninh Ninh, thày có muốn ăn cùng với em không vậy?"

Đồ ăn dành cho một người được chia ra, Lê Lạc chia ra đồ ăn ở trên bàn ăn cho Tạ Uẩn Ninh một nửa. Trong tủ lạnh không còn có đồ ăn nào khác, cô lại nấu thêm một phần món canh rau dưa ít nước. Cũng may là Lê Lạc luôn luôn ăn không nhiều lắm, chỉ là, không biết Tạ Uẩn Ninh ăn như vậy có thể no được không?

"Hoàn hảo." Tạ Uẩn Ninh nói với cô, "Đợi lát nữa lại ăn khuya."


Thực là một đề nghị không tệ. Trước cùng nhau xem phim, sau đó sẽ lại xuống lầu ăn khuya. Quả thực đây là một sự an bài hoàn hảo giữa các cặp vợ chồng trong đêm. Lê Lạc trở lại chiếc giường ở ngoài ban công, cân nhắc việc chuyển chiếc máy tính lên trên giường.

Phía đằng sau, Tạ Uẩn Ninh đã đi đến nơi: "Em nằm ở chỗ này ngược lại cũng không tệ lắm."

Lê Lạc chậm rãi xoay người lại: "... Đương nhiên, chúng ta cũng có thể cùng nằm ở trong này để xem phim."

"Ừ." Tạ Uẩn Ninh vẻ mặt nghiêm chỉnh nói đồng ý, "Liền nơi này đi."

Cũng may, giường cũng đủ lớn, hai người có thể nằm áp sát dựa kề bên nhau. Chỉ có điều, vì có thêm một người, nên vừa hơi động đậy một chút, thì cái giường hình bán nguyệt kia liền lắc lư đu đa đu đưa, phải mất một lúc sau mới khôi phục lại được sự vững vàng.

Tạ Uẩn Ninh gập gọn đôi chân dài nằm ở bên trong. Lê Lạc nửa nằm nửa treo người, ru rú ở trong lòng Tạ Uẩn Ninh, đối mặt với màn hình vi tính xem phim truy bắt tội phạm. Thực ra, ở trong phòng ngủ của Lê Lạc vẫn còn có dụng cụ máy chiếu kết nối với máy tính, chỉ là như thế này hai người sẽ được xem phim với nhau ở cùng một chỗ, có một kiểu thú vị khác.

Tay của Tạ Uẩn Ninh đặt ở trên eo của Lê Lạc. Ở trong cùng một tấm thảm, cô có thể cảm nhận được này phần độ ấm khác, hữu ý vô ý trêu chọc cô. Lê Lạc quay đầu, đối diện Tạ Uẩn Ninh. Muốn làm gì...

"Lê Lạc..." Tạ Uẩn Ninh chậm rãi mở miệng, "Vừa rồi anh ăn còn chưa được no, em phải bồi thường cho anh.", Ánh mắt Tạ Uẩn Ninh là một mảnh thâm trầm, phảng phất như là đang nói, bạn gái có thể hiểu rõ điều này mà.


Chính là lực chú ý Lê Lạc vẫn còn đang chìm đắm ở trong nội dung tác phẩm. Trong khoảng thời gian ngắn, cô thật sự vẫn chưa hiểu được ý trong câu nói của Tạ Uẩn Ninh. Tiếp sau đó, tay của Tạ Uẩn Ninh động đậy, dời lên trên làm ám chỉ đối với Lê Lạc. Hai gò má Lê Lạc bỗng chốc đỏ rực lên. Cô hỏi Tạ Uẩn Ninh: "... Như vậy có thể no được sao?"

"Hẳn là có thể rồi." Tạ Uẩn Ninh trả lời, cúi đầu che đôi môi của bạn gái, nhẹ nhàng cạy mở đôi môi đỏ mọng và hàm răng trắng của Lê Lạc, đánh lưỡi một vòng tròn, ôm lấy lưỡi của Lê Lạc.

Mục đích của Tạ Uẩn Ninh rất rõ ràng rồi, Lê Lạc hơi có chút phản kháng, "Xem xong tập này đã, có được hay không..."

"Không được!" Tạ Uẩn Ninh cự tuyệt thương lượng. Trên thực tế, giữa việc xem phim vào buổi tối và chính bản thân anh, Lê Lạc đã lựa chọn xem phim. Tạ Uẩn Ninh đã có chút không vừa ý, cho nên đêm nay anh nhất định phải hấp dẫn lực chú ý của Lê Lạc trở lại.

Nhất là vào thời điểm cùng nhau xem phim như thế này. Mỗi một lần đến lúc vai nam chính xuất hiện, bạn gái trong lòng anh liền lập tức trở nên háo sắc, than thở một câu rất đẹp trai. Rất tuấn tú sao? Tạ Uẩn Ninh hoàn


Chương trước Danh sách Chương tiếp
Báo lỗi chương Đánh giá Bình luận